.

Mật gấu và sự tàn ác trong xã hội quanh ta

1. Lời Phật thuyết:

Đức Thích Ca Mâu Ni thương xót tất cả chúng sanh. Dưới mắt Phật tuy muôn loài có hình dạng khác nhau nhưng có cùng nguyên thủy nguồn gốc và chịu chi phối bởi luật luân hồi nhân quả. Chúng sanh tùy theo tạo nghiệp ác hoặc duyên lành mà luân hồi kiếp này sang kiếp khác trong sáu cõi khổ. Cõi khổ thì vô cùng. Trong phạm vi bài viết này tôi xin nêu lên một cảnh khổ vì sự tàn ác không đáng phải có và cần phải chấm dứt ngay tức khắc vì sự vô nhân đạo cùng cực của nó.

2. Mắt thấy tai nghe:

Sau đây là lời kể của nhân chứng tên Youn Show Lee đăng trên World Journal ngày 15 Tháng Tư năm 1998 nguyên văn tiếng Tàu: 'Vài tháng trước tôi có dịp đến thăm cầu Tiên kiều dưới chân núi Trường Nhật, Trung Hoa. Chúng tôi ghé thăm một trang trại nuôi gấu. Trang trại có núi non bao phủ, phong cảnh tráng lệ hữu tình, không khác chi cảnh thiên đường hạ giới. Bất thình lình tôi nhìn thấy mấy chục cái chuồng sắt chứa gấu đen. Những chiếc chuồng chỉ vừa đủ cho con vật nằm ngang và không thể đứng dậy hay xoay trở gì được. Ông chủ nông trại nói cho tôi biết là trại gấu của ông nuôi để lấy mật từ trong túi mật của những con gấu này. Vì có nhiều nhu cầu nên cơ sở làm ăn của ông sanh ra rất nhiều lợi nhuận.

Khi tôi đến những gấu trông hiền lành và mọi sự yên tĩnh. Bỗng nhiên xuất hiện bốn người to lớn, tất cả những con gấu kêu rống lên thảm thiết như trông thấy quỉ dữ. Người chủ trại cho tôi biết là mỗi ngày đúng 8 giờ sáng ông rút mật từ túi mật nằm sâu trong cơ thể của gấu. Tuy nhiên chỉ khoảng độ 7 giờ 45 là đàn gấu bắt đầu kêu khóc thảm thiết. Bốn người to lớn mặc áo trắng, gương mặt lầm lì không để lộ một xúc cảm nào. Họ tiến về phía chuồng gấu. Bốn người đàn ông bắt tay vào việc tóm cổ con vật bằng kềm sắt. Con vật nghiến răng kêu la thảm khóc, hai mắt lòi ra rồi ỉa vãi phân ra vì sợ hãi. Trong bụng con vật khốn khổ có một cái vòi sắt lúc nào cũng lòi ra ngoài nhểu nhảo mật tiết ra. Bốn người kéo bốn chân con vật ra xong đâm vào cái ống sắt một cây kim dài rồi rút mật ra bằng ống chích to lớn. Khi chất mật xanh xanh được rút ra con gấu mở to mồm ra như muốn toặc, hai mắt lòi ra và toàn thân run lên bần bật suốt thời gian bị tra tấn.

Cuộc tra tấn kéo dài khoảng 2 giờ đồng hồ. Mấy chục con vật khốn nạn kêu gào vang động cả một khu núi rừng. Cảnh tượng kinh khủng quá làm tôi hốt hoảng, đầu óc quay cuồng và tim tôi như bị ai bóp chặt.

Sau cuộc tra tấn đau đớn những con gấu co lại ôm bụng mình rên rỉ nho nhỏ. Chúng không thể co hơn được vì cái chuồng sắt quá hẹp chỉ có thể nhúc nhích một ít mà thôi. Tôi thấy nước mắt chúng bắt đầu tuôn ra ràn rụa chảy có dòng rơi xuống mặt đất.

Lúc 10 giờ 30 sáng có người kêu lên 'chuồng số 5 có tai nạn !!'. Tôi chạy vội theo ông chủ đến chuồng số 5 và sửng sốt trước cảnh tượng kinh hoàng. Một con gấu màu nâu tự móc ruột nó ra. Tay cầm chùm ruột vướng theo bao tử lòng thòng trên tay đầy máu nó dơ lên kêu rống như để phản đối cách đối xử tàn ác của con người. Tôi nhìn cảnh tự sát của con vật khốn khổ toàn thân tôi tê tái. Trong cuộc đời tôi chưa hề chứng kiến cảnh đau thương tuyệt vọng đến như thế này. Rồi không biết từ đâu chạy lại những người đàn ông mang trên tay búa, kềm và dao to. Người chủ hạ lịnh: 'phải chặt ngay chân tay nó trước khi nó chết!. Chỉ có cách đó mới bán được chân tay tươi! Cửa chuồng mở ra và trong phút chốc tứ chi con vật bị chặt lìa. Những con gấu khác kêu gào thảm thiết tuyệt vọng. Người ta chích morphine cho chúng để chúng bình tĩnh lại.

Sau khi trông thấy cảnh tượng kinh hoàng này tôi bị ám ảnh ngày đêm bởi gương mặt hốt hoảng nhưng vô tội của những con vật khốn khổ. Nỗi ám ảnh sẽ đeo theo tôi cho đến khi tôi lìa đời. Hãy giúp những con vật vô tội này bằng cách chấm dứt những hoạt động thương mại tàn nhẫn này'.

3. Mật gấu dùng để làm gì?

Tại sao người ta dùng mật gấu? Từ hàng ngàn năm người Trung Hoa coi mật gấu như một loại thuốc trị bệnh gan (liver disease), trĩ (haemorrhoid), và giải nhiệt (lower body temperature). Có nhiều người tin rằng mật gấu kích thích dâm dục, cường dương nhưng chuyện này hoàn toàn vô căn cứ. Dược chất chính của mật gấu là Ursodeoxycholic acid (UDCA). Từ năm 1954 Nhật Bản đã sản xuất UDCA từ xác gà chết và vẫn liên tục sản xuất tối đa để cung ứng cho thị trường. Dược tính của UDCA nhân tạo rất tốt không thua mật gấu chút nào. Thêm vào đó có tối thiểu 54 loại cây cỏ dược thảo có thể thay thế cho mật gấu trong đó có loại cỏ hoa vàng (Dandelion) mọc khắp nơi ở sân cỏ Australia và loại cỏ gai Milk Thistle hoa tím cũng có thể tìm thấy nhiều nơi trên thế giới. Giải nhiệt thì ta có thể dùng mía lau, rễ Tranh, củ năng v.v. Bịnh trĩ thì có nhiều loại thuốc, kem thoa rất hữu hiệu trên thị trường như là Rectinol chẳng hạn có bán khắp nơi và rất rẻ tiền. Thế nhưng tình trạng sinh tồn của giống gấu hôm nay có thể coi như vô cùng tuyệt vọng.

Tại Trung Hoa hiện có 7002 con gấu bị giam cầm để lấy mật. Nhiều con gấu đã bị giam cầm và tra tấn dã man, chôn thân trong chiếc chuồng nhỏ hẹp như một cỗ quan tài suốt 21 năm trường. Đó là trường hợp con gấu tên Snoopy đã đui mù. Nó được giải thoát nhờ sự can thiệp của hội bảo vệ súc vật Animals Asia Foundation.

Tại Việt Nam có khoảng 4900 con gấu bị chung thảm cảnh. Riêng Thủ Đô Hà Nội có 700 con gấu bị nhốt trong những cái chuồng nhỏ hẹp trong nhà tối âm u bẩn thỉu. Tỉnh Bình Dương miền nam có tối thiểu 4 trại nuôi gấu mà chủ nhân là những người giàu có. Những con gấu Việt nam đặc biệt hơn là đều bị chặt đứt một bàn tay để bán trước. Tiếng kêu gào đau thương của gấu vang đi rất xa, khu gia đình tôi ở gần đó vẫn nghe được. Mỗi bàn tay gấu có giá 800-1000 mỹ kim. Mỗi năm Trung Quốc sản xuất 7 tấn mật gấu. Thị trường chỉ có thể tiêu thụ 3 tấn. Mật gấu thặng dư người ta bỏ vào xà bông, dầu gội đầu, rượu kích dâm, trà kích dục, kem thoa môi, thoa hậu môn, âm đạo v.v. toàn là gian dối xảo trá vì mật gấu không có tác dụng gì trong xà bông hay trà rượu, kem thoa. Tất cả chỉ vì người ta muốn tiêu thụ số sản phẩm dư thừa mà thôi.

Câu chuyện đau thương bắt đầu từ 22 năm trước. Nước Cộng sản Bắc Triều Tiên sáng chế ra phương cách lấy mật gấu mỗi ngày mà không phải giết con vật. Tiếp theo Cộng Sản Trung Hoa noi theo vào năm 1985. Thế rồi Cộng Sản Việt Nam lại nhập cuộc vào khoảng 10 năm trước đây. Hiện nay tại Việt Nam còn khoảng 300 con gấu sót lại trong rừng và trên đà tuyệt chủng. Tại Trung Hoa còn lại khoảng 10,000 con gấu sót lại trong những khu rừng thưa và cơ hội sinh tồn của chúng rất bấp bênh.

Tệ nạn đối xử tàn nhẫn với súc vật vẫn được xã hội Việt Nam và Trung Hoa chấp nhận. Người ta ăn thịt chó không phải vì thiếu thịt hay nghèo mà vì sở thích. Trước khi giết con chó, mèo, người ta tra tấn nó, lột da sống, đốt phỏng, đánh đập để rồi sau đó, họ tin rằng thịt con vật khốn nạn sẽ ngon hơn. Đã có lần tôi van xin kẻ tra tấn con vật và tình nguyện bồi thường tiền để người ấy ngưng hành động tàn ác nhưng không được. Tôi không thích nhưng không chống lại thói quen ăn thịt chó của người Việt Nam. Lý do là tôi không có một lý luận thích đáng mà tôi có thể đưa ra để biện minh tại sao chỉ nên ăn thịt gà, vịt, heo, bò mà lại không ăn thịt chó. Một lý do không mấy thuyết phục có thể đưa ra là khi ra khỏi nước bị người ngoại quốc cười chê là dân ăn thịt chó. Tuy nhiên lý luận này cũng không thuyết phục vì đa số người Việt - Hoa không có cơ hội xuất ngoại. Bị ăn thịt đã đành phận chó nhưng tra tấn trước khi giết thật vô cùng tàn nhẫn không hợp với đạo nhân từ của cả Ki Tô giáo và Phật Giáo.

4. Mối liên quan giữa sự tàn ác với súc vật và bạo động sa đọa trong xã hội loài người.

Những khi vì lòng trắc ẩn, tôi lên tiếng nêu lên vấn đề này với những bạn bè đồng hương thì câu trả lời thường gặp nhất là: 'Ở Á châu, con người còn không có chút tôn trọng nào huống chi là thú vật!' Đành rằng vậy. Thế nhưng có nhiều bằng chứng do những công trình nghiên cứu khoa học của những nhà Phân Tâm Học (Psychologists) và Tội Phạm Học (Criminologists) cho thấy có mối liên quan mật thiết giữa sự bạo động và quá khứ hành hạ súc vật của tội phạm. Công trình nghiên cứu năm 1997 của Đại Học Northeastern University Hoa Kỳ cho thấy 70% những người phạm tội tàn ác với súc vật khi thiếu niên đồng thời trở nên bạo động và phạm thêm tội nghiêm trọng hơn với con người sau này. Trong một cuộc nghiên cứu khác, 152 tội nhân bạo động có hơn 60% đã có hành vi tàn nhẫn với súc vật lúc nhỏ, 25 % khác lúc nào cũng tàn nhẫn với súc vật khi có cơ hội. Trong khi những tội nhân phạm tội nhẹ không liên quan đến bạo động chỉ có 6% đã từng có hành vi tàn nhẫn với súc vật lúc thiếu thời. (Kellert and Felthous "Childhood Cruelty Toward Animals Among Criminals and Non-Criminals", Human Relations Volume 38, No. 12, PP. 1113 - 1129).

Đây chỉ là vài thí dụ điển hình trong số nhiều công trình nghiên cứu giá trị khác. Những cá nhân có khuynh hướng tàn nhẫn với súc vật và rồi bạo động với con người ở xã hội nào cũng có. Sự khác biệt đáng nói là ở xã hội Á Châu và nhất là Cộng sản Trung Hoa và Việt Nam nói riêng có một sự chấp nhận nghiễm nhiên truyền thống. Từ những thành phần cá nhân có khuynh hướng tàn ác vô tâm có sở thích giết một hai con chó để thỏa mãn cá nhân đi đến một xã hội và chính quyền cấp giấy phép hành nghề cho những cá nhân này để biến sự tàn nhẫn cá nhân thành một kỹ nghệ tàn ác. Thế rồi sự tàn ác được hệ thống hóa đưa đến sự mặc nhiên chấp nhận của toàn xã hội. Một xã hội chấp nhận và bao dung tội ác cũng đồng thời coi rẻ nhân phẩm, coi rẻ sự đau đớn khổ đau của mọi sinh vật trong đó có chính loài người. Con người thường có những sự so sánh để biện minh cho hành động không hay của mình. Thí dụ như là nhà anh hàng xóm làm như thế kia, mình làm thế này cũng chẳng có chi là quá đáng!

Ngày hôm nay tại Việt Nam nói riêng chúng ta có một xã hội bao dung cho hành động bán trẻ em vô động mãi dâm mà người bán không ít trường hợp lại chính là cha mẹ, người thân của đứa trẻ. Xã hội đó cũng bao dung cho bóc lột, bất công và bạo lực. Chúng ta không thể đổ thừa cho nạn nghèo khổ. Nghèo khổ không phải là nguyên nhân của tất cả. Mười lăm năm qua kinh tế của cả hai nước Việt Nam và Trung Hoa đang phát triển sau khi từ bỏ cộng sản chủ nghĩa kinh tế bao cấp. Sự suy đồi đạo đức, hậu quả của nhiều thập niên đập phá, hủy bỏ những nền tảng giáo lý cổ truyền kéo theo sự cố tình làm suy yếu các tôn giáo chánh của những tay phù thủy chính trị đã góp phần gia tăng sự táng tận lương tâm và lòng tham vô bờ bến của con người.

Theo Kinh Pháp Bảo Đàn, lời của Đinh Sĩ Trang (trang 55, phần mở đầu) thì 'Những cơn sóng ngầm của xúc động và của tình cảm mà chúng ta không thấy được và thường không lưu ý đến, lại là những động cơ thúc đẩy để điều khiển Tâm, điều khiển tư tưởng và hành động của con người. Người ta không cần phải tìm đến địa ngục hoặc phải chờ đến kiếp sau mới gặp được quỉ dữ, mà chính cái Tâm của mình, nếu không được kềm chế, không được hướng dẫn theo con đường chánh đạo, thì nó sẽ trở thành quỉ dữ đồng lõa với ma vương vì nó rất dễ động, luôn luôn biến đổi, rất nhanh nhẹn, lại sẵn sàng chạy theo dục vọng và lòng tham của con người.' Nếu như những hành động cá nhân, theo luật nhân quả của Phật giáo sẽ mang lại những hậu quả xấu hoặc tốt cho cá nhân ở cuộc sống hiện tại và nhiều kiếp sau thì xã hội cũng sẽ có những nhân quả chung của một xã hội. Cây phúc đức phải được vun trồng từ muôn thuở trước. Cả hai dân tộc Việt Nam và Trung Hoa đã gánh chịu nhiều tang tóc đau thương trong quá khứ và hiện vẫn gieo thêm những mầm đắng cay cho một tương lai đau đớn hơn xưa nữa!

5. Tia Hy vọng ở cuối đường hầm

Tôi xin được giới thiệu một người bạn, một người chị mà tôi vẫn ngưỡng mộ. Người phụ nữ này được thế giới kính nể và Nữ Hoàng Elizabeth đệ Nhị đã vinh phong cho chị huân chương MBE (Member of the British Empire medal). Vào năm 1993 Jill Robinson đã mục kích cảnh thương tâm trong một trại nuôi gấu tại Trung Hoa. Từ đó đến nay bà đã tranh đấu không ngừng để chấm dứt sự tàn ác không cần thiết này. Năm 2000 Tổ chức Animals Asia Foundation của bà với sự ủng hộ của nhiều người Hoa và thế giới đã ký một bản văn với chính quyền Bắc Kinh đồng ý chấm dứt tình trạng lấy mật gấu tàn ác trong tương lai. Bắc Kinh đã cho phép tổ chức Animals Asia Foundation mua lại 500 con gấu đã tàn phế về nuôi dưỡng tử tế cho đến ngày chúng chết trong an lành. Tuy thế vẫn còn 6500 con khác mà tổ chức Animals Asia Foundation vẫn chưa có tài chánh cũng như khả năng mua lại. Một điều đáng buồn là tất cả những con gấu này đều bị chặt tay, bẻ răng, rút móng nên không thể trả về thiên nhiên được vì chúng không còn khả năng kiếm mồi.

Tại Việt Nam, hội Animals Asia Foundation cũng đã hoạt động gian lao từ nhiều năm để thuyết phục nhà cầm quyền cộng sản có hành động ngăn cấm tội ác tàn nhẫn với súc vật. Mãi đến tháng 10 năm 2002 tổ chức Animals Asia Foundation mới có được cuộc hội kiến với Tỉnh Ủy Quảng Ninh và Thành Ủy Hà Nội. Sau cuộc hội kiến này ông Thủ Tướng Phan Văn Khải đã ra luật đặt loài gấu vào loại quí hiếm sắp tuyệt chủng cần được luật pháp bảo vệ gắt gao. Như vậy có nghĩa là những trại nuôi gấu lấy mật tàn ác tại Việt Nam và Trung Hoa trở nên phi pháp kể từ ngày ra luật mới của hai nước ở thời điểm năm 2002. Thế nhưng than ôi, luật là luật và sự thật là một chuyện hoàn toàn khác. Cho tới hôm nay nạn nuôi gấu, giết gấu mẹ, gấu con tại Việt nam vẫn xảy ra không giảm.

Như vậy chúng ta có thể làm gì? Chúng ta có thể viết thư cho tòa Đại Sứ Trung Hoa, tòa Đại sứ Việt Nam, Bí Thư Chủ Tịch địa phương quê hương của từng cá nhân yêu cầu thực thi nghiêm chỉnh luật chính phủ nêu ra cấm tàn hại sinh vật quí hiếm. Chúng ta có thể gửi tiền ủng hộ tổ chức Animals Asia Foundation và sponsor bảo trợ 1 sinh vật đau khổ. Chúng ta có thể khuyên nhủ bạn bè người thân nên nhân từ hơn với vạn vật biết đau đớn trong đó có cả con người cũng là một sinh vật. Cuộc đời vốn dĩ đã khổ, vậy đừng nên làm khổ ải tăng lên hơn. Những sự tàn nhẫn vô nhân đạo đó hoàn toàn không cần thiết và cần phải được hạn chế bằng luật pháp ngay tức khắc.

T.S. Võ Thanh Liêm B.A., B.Sc. (Hons.), Ph.D.
Viện sĩ Hàn Lâm Viên Khoa Học Nữu Ước, Hàn Lâm Viện Khoa Học Nhân Văn Hoàng Gia Việt Nam, Chuyên gia Nghiên cứu Tế bào Phôi Viện Nghiên Cứu Douglas Hocking Research Institute, Honourary Research Associate Monash University, Australia.)
Share this article :