.

Ta đi tìm chính ta

Bạn đã có lúc nào đứng tựa trên cái bao lơn cao nhìn những người đi lại dưới đường như một con sông khi nhanh, khi châm, khi ồn ào, khi trịnh trọng, đi hoài đi mãi tới những cái đích tầm thường và vụn vặt không?

Và trong những lúc ấy, câu hỏi tự nhiên đến trong tâm trí bạn há chẳng phải là: vì đâu bao nhiêu sự nhọc nhằn, chật vật, bao nhiêu điều đau khổ, bao nhiêu điều vui mừng? Đâu cái mục đích cuối cùng của đời người?

Một câu hỏi đặt ra từ ngàn xưa, một câu hỏi chưa hề được trả lời chắc chắn.

Khi tâm hồn đã đến lúc trưởng thành. .. trí tuệ cũng vừa đủ để nhận thức mọi việc, thì vấn đề về sự sống và tình yêu của ta cũng đã lớn mạnh. Trong tâm hồn ấy nó bắt đầu biết yêu thương, muốn yêu và được yêu. Trong tâm hồn và trái Tim đầy nhiệt huyết ấy, đang bùng lên ngọn Lửa của Yêu thương. .. Song hành với tình yêu trong bản thân ta, thì một vấn nạn về sự sống cũng bắt đầu xuất hiện: Ta là ai? và sinh ra đời này để làm gì? Tại sao Ta phải sống để rồi lại phải chết đi? ??

(Cuộc sống của con người sẽ như con thuyền giữa biển khơi động sóng. .. Sẵn sàng bị áp lực của mưu sinh, sự học. .. Tình yêu nhấn chìm)

Vấn đề này nó bắt đầu làm cho ta phải chịu dằn vặt. .. thật là khó khăn để giải quyết chính cái Sống của bản thân mình. Hầu như mọi ngày, vấn nạn này không rời khỏi tâm trí, nó bắt ta phải tư duy không ngừng nghỉ cho chính bản thân mình.

Ta nhận thấy sự học hỏi chỉ là để có phương tiện tốt hơn cho việc mưu sinh của ta, nó không thật là mục đích để làm người và để sống. .. Con người càng có phương tiện địa vị, tài lợi thì càng xa cách cái Chân, Thiện, Mỹ của chính mình. .. Và cũng có nghĩa là, chính ta chỉ là một trong những phương tiện để tự mưu sinh. .. Tiền tài, vật chất, địa vị và quyền lực. .. ta nhận ra chỉ là phương tiện để ta sống mà thôi, ta không thể là những chuyến Xe đi đi về về. ..

Cao hơn thế nữa, ta cũng nhận ra rằng những lý tưởng về Tôn Giáo chỉ để tự tìm một nơi trốn tránh bình yên của tâm hồn đang gào thét. .. Những lý tưởng về chính kiến, khoa học, kỹ thuật, nghệ thuật. .. . chỉ là một mớ bồng bông do con người tạo ra, để lao mình vào đó, tự xoa dịu nổi đau, cho một thân phận đã được sinh ra làm người, mà chính nó không thể nào tự biết nó.
(Con người đã bị sự vô minh của chính mình dồn tới chân bờ vực thẳm)

Thế rồi cuối cùng không còn đường nào khác, nó chọn cho mình một phương cách để sống, đi vào con đường Thiện vậy. .. Nhưng hỡi ơi! chỉ là những xiềng xích nô lệ bản thân. .. khi nó chợt nhận ra, kẻ sống ác tự trói mình bằng xích Sắt, và người hành Thiện cũng đã tự trói mình bằng xích Vàng. .. Nó thật sự không biết mình phải đi như thế nào. Hoàn toàn mù mịt không lối thoát. .. .

Chợt nhận ra bản thân mình Vốn: Đói khát, Ngu si, Yêu thương và phải Chết. ..

Sự đói khát, bệnh tật khiến mình phải lo toan và đầy sợ hãi; phải lo tích luỹ của cải tiền tài. .. . Ngu si càng làm cho mình kinh hãi hơn. .. Mãi mê lo học hỏi, hiếu tri để tự hoàn thiện cho cái ngu đó.
(Tình yêu đã khép cánh vĩnh viễn với những tâm hồn ích kỷ nhỏ nhen chỉ vì cái tôi của mình)

Tình yêu thì luôn ở cùng ta. .. muốn được yêu và yêu. .. nhưng luôn lo lắng sẽ bị tổn thương chính tình yêu của mình. .. luôn yêu cho chính bản thân mình, chỉ vì chính mình thôi. .. một tình yêu nhỏ nhen, ích kỷ đầy tham vọng đã được thành lập trong ta! Ta không vì ta e rằng: "trời tru đất diệt. .. " mà có vậy chăng hỡi người? Cuối cùng cái bất hạnh lớn nhất mà ta phải cưu mang; là ta biết ta phải Chết, mà vẫn phải Sống để rồi chờ Chết mỗi ngày. ..

Sau bao ngày miệt mài tìm lại chính mình, mà vẫn không lối thoát. .. Ta chợt tự hỏi cái khôn ngoan, thông minh, trí tuệ của ta đâu rồi? Tại sao trí tuệ ấy không giải quyết được vấn nạn của chính nó. .. ? Ta là ai? ta sống để làm gì đây hỡi người. .. ? Trí tuệ ư? Khôn ngoan ư? Có chăng? !!! Ta Chợt nhận ra rằng ta thật sự thấp hèn. .. Ta hèn mọn thật. .. những ngạo mạng, tự hào chính bản thân ta từ xưa cho đến giờ đã vội bỏ ta đi. .. Những tình cảm nhỏ nhen và đầy ích kỷ ti tiện ấy, ta cảm nhận thật sự đáng hổ thẹn. .. Tất cả chỉ vì một cái Tôi đáng thương xót, đáng tội nghiệp của chính mình. ..

(Con người sống chung với nhau và chà đạp độc ác, sân hận giết hại nhau chỉ vì tình tiền, lợi danh)

Ta thật ra không là gì cả, không chút gì gọi là trí tuệ hay thông minh. .. khôn ngoan nào đã cho ta một cái sống vô nghĩa lý như thế này? Ta Chợt nhận ra cái chân thật của Trí Tuệ mà bấy lâu nay là hằng hãnh diện và cưu mang nó. .. Ta chợt nhận ra Tình yêu của ta. .. Một tình yêu chỉ phản nghịch lại là lòng hận thù vô nghĩa. ..

(Ta ca hát trong bóng đêm của tâm thức và cuộc đời cứ thế mãi trôi lê lết tới cái chết của chính ta)

Ôi! Một cái Tâm vô nghĩa thế ư? Ta Biết Thật ta chính là ai rồi. .. . Từ đây tất cả đã đều được khép lại. .. những hợm mình, nông nổi. .. những con vật trong ta đã có tự ngàn xưa đã chết. .. Loài Cục súc vô tri giả từ cho một thân phận. .. TÁI SINH.

Nguồn: Blog Trang Chu
Share this article :