.

Khi người ta không còn trẻ

Đời người thì ngắn ngủi, thời gian thì chẳng dừng lại bao giờ. Cũng nhiều lần tôi nói, bạn nói, chúng ta nói rằng: Thời gian trôi nhanh quá nhỉ? Nhưng rồi ngẫm lại thì thấy nó không hẳn là quá nhanh mà là vừa đủ. Để hình hài của một đứa trẻ trưởng thành. ..rồi trở thành là một chàng thiếu niên mạnh mẽ hay một cô gái ngây thơ. Và cũng đủ để biến bản thể đó thành một ông lão, một bà lão già lọm khọm nào đó..vào một ngày không xa.

Tôi ngắm nhìn lại kí ức của mình mười năm trước và thật sự nhận ra những điểm khác biệt lớn lao. Thế giới trong mắt tôi ngày đó và bây giờ là hai thế giới khác nhau. Những khoảnh khắc yêu thương, vui đùa, chia sẻ của người thân, bạn bè và những người mà tôi yêu mến….Tôi luôn trân trọng nó vì tôi biết nó sẽ không bao giờ lặp lại lần thứ hai. Có những thứ chỉ xảy ra một lần trong đời..và trái tim ta biết đó là duy nhất. Một vài người đôi khi bỏ lỡ hoặc không hề hay biết…khi có những điều quan trọng đã trôi qua..vuột mất khỏi tầm tay họ.

“ Ý nghĩa của cuộc sống không phải là về được đến đích với những thứ chúng ta muốn và đã cầm được trên tay. Ý nghĩa đích thật chính là trải nghiệm trên hành trình đó…cho đến khi bạn bị buộc phải dừng lại.”

Phải…chỉ đến khi bạn bị buộc phải dừng lại…còn nếu không hãy chắc chắn rằng bạn sẽ dành một vài phút trên con đường đó để nhìn lại xem mình đã đi như thế nào và có bỏ xót lại thứ gì dọc đường không!

Khi người ta đến cái thời điểm mà “xuân đã qua đi nhưng mùa đông chưa đến” thì đôi khi lòng hay quay quắt, chợt khi nhìn về quá khứ, chợt khi nghĩ đến tương lai. Thật lòng không muốn, nhưng mỗi khi nhìn về dĩ vãng vẫn có những điều tiếc làm ta ray rứt, và cả nuối tiếc.

Tương lai thì chưa đến. Chỉ biết rằng hiện tại đã khác xưa. Ngày ấy ta nhìn đời với nhiều tâm trạng và thật sự là cái cảm giác mơ mộng thường xuyên lấp đầy trong tâm trí.

Khi xưa, lòng còn ngây thơ và hồn nhiên. Nhưng cũng chính vì ngây thơ, vì hồn nhiên, mà đôi khi thành ấu trĩ. Những chuyện ngày xưa cảm thấy sao rất nặng nề khiến lòng phiền muộn rất nhiều, thì giờ đây cảm thấy chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Tâm trạng giờ thường là thanh thản, cảm thấy vui với những gì mình đang có.

Chìa khoá của cuộc sống là biết cân bằng bản thân đúng lúc giữa sự cố gắng đạt được ước mơ và cả khi thất bại để cuộc sống này thật sự nhẹ nhàng và thú vị. Sẽ chẳng có gì tuyệt vời hơn thế khi ta sống mà mang trong mình một thái độ như vừa đi dạo vừa ngắm cảnh. Ta sẽ không còn phục thuộc vào nó, không còn bị nó cuốn theo mà thay vào đó chính sự tỉnh thức đó khiến ta là kẻ quan sát ngược lại cuộc sống này.

Chỉ buồn là người ta chỉ nhận ra tất cả điều đó khi người ta không còn trẻ…An ủi duy nhất và may mắn cho những ai đọc được bài viết này khi chưa quá GIÀ.

Nguồn: Thùy Linh
Share this article :