
Toàn bộ cuộc đời con người là sự lặp lại. Nó không khác gì với sự lặp lại của con trâu kéo máy nghiền mía. Con trâu có thể nghĩ nó đang bước một khoảng cách rất xa bởi vì mắt nó vẫn còn nhắm khi nó tiếp tục bước vòng quanh. Nó có thể nghĩ nó đã đi khắp trái đất và phải ở gần đích rồi. Giống như con trâu này, tâm trí đi theo vòng tròn. Nếu một người viết nhật kí hàng ngày, người đó sẽ phải xét xem liệu mình có là cái gì khác hơn là cái máy không: cùng những hoạt động, cùng việc thường lệ hàng ngày, lặp đi lặp lại. Sau hai mươi năm sống với nhau, vợ biết chồng mình sẽ nói gì khi anh ta về nhà muộn buổi tối; cô ấy có kinh nghiệm hai mươi năm. Chồng cũng biết vợ mình sẽ phản ứng ra sao với cái cớ của mình. Cho dù thế, cả hai vẫn cứ trải qua cùng câu hỏi và cùng câu trả lời.
Vậy bị cuốn hút vào quá trình máy móc của tâm trí, người sống trong vô nhận biết bỏ lỡ mọi cơ hội mà người đó gặp trong cuộc đời mình - và các cơ hội không ít đâu, nhưng chúng ta láu cá thế trong việc bỏ lỡ từng cơ hội đó. Cứ mỗi ngày lại có một cơ hội tươi tắn tới, mới mẻ vì không nhắc lại cái cũ - nhưng chúng ta lặp lại cái cũ. Điều này xảy ra bởi vì chúng ta nhớ hành động quá khứ của mình.Trước hi bạn giận dữ vào ngày mai, bảo với tâm trí bạn, “Này tâm trí, nhớ tất cả những cơ hội mình đã trở nên giận dữ trước đây.” Trước hết, dừng lại một vài phút và nhớ lại những cơ hội giận dữ trước đây, và thế rồi hãy giận. Và chắc chắn bạn sẽ không có khả năng giận được đâu.
Bất kì khi nào tâm trí trở nên tràn đầy những ham muốn và đam mê, vậy nói với tâm trí bạn: “Này tâm trí đầy những bản ngã và ham muốn, nhớ tới những ham muốn mà mi đã ấp ủ trong quá khứ.” Giữ các kinh nghiệm cũ của bạn trong trí trước khi bước vào cuộc hành trình mới, thế thì bạn sẽ không bắt đầu cuộc hành trình khác qua cách cũ nữa. Ham muốn của bạn sẽ bị ngạc nhiên và phân vân! Nhận biết ngần này là đủ để phá vỡ cách thức làm việc máy móc của tâm trí.