.

Bến đỗ nào bình yên?

Đời người giống như con đò luôn cần bến đỗ để dừng chân. Nhưng biết đâu là bến bờ yên vui hay chỉ là bến tạm rồi mải miết đi tìm, thả theo nước trôi?

Đôi khi chúng ta cứ mải miết, lăn lộn vì hai chữ hạnh phúc, vẹn tròn. Một người đã đi qua gần hết cuộc đời mới chợt giật mình bởi lỡ sang nhầm chuyến đò. Nhưng đời còn mấy nỗi nên cứ tiếc nuối hùi hụi. Ao ước được quay lại thời xanh trẻ, rồi biết đâu cuộc đời sẽ đổi khác?

Cũng có người mới bước chân lên đã vội vàng sang ngang, đổi chuyến. Ở đời, muôn thuở chẳng biết thế nào là đủ. Dừng bến này lại tiếc nuối bến xưa, đò cũ. Đứng bên này nhìn cát lấp lánh ngỡ thiên đường trong mơ. Rồi vỡ mộng, oán trách, đổi thay, nghiệt ngã. Hoá ra cuộc đời nào cũng có bi kịch cả.

Lạ là, chỉ có ông hàng xóm mới thấy vợ người dưng xinh đẹp, đảm đang. Và lạ là, chỉ người ta mới nhìn ra mình đang có những gì và mình đang sung sướng ra sao?

Người thiếu tay chân, đui, què, mẻ, sứt hay người lâm bệnh nặng đang từng ngày đấu tranh với tử thần để giành giật sự sống thì lại lạc quan, yêu đời, sống có ích. Người thiếu một chân thì hạnh phúc vì còn một chiếc để chống nạng, để chấm rồi phảy. Người khiếm thị thì cảm ơn cuộc đời vì vẫn để lại cho họ đôi tai để nghe, cái miệng để nói cười.

Ấy vậy mà không ít người tưởng như có tất cả lại chẳng bao giờ biết là mình đang có những gì để trân trọng mới kì dị làm sao. Được voi đòi tiên. Người có việc làm, có cơm ăn, áo mặc, lành lặn, khỏe mạnh, xinh xắn lại có khi “kêu” nhiều nhất.

Cuộc sống xô bồ quá khiến người ta chẳng thể nhận ra mình đang ở đâu giữa cuộc đời, đang sống vì nhau, vì ai hay vì cái gì nữa?

Ở đời mấy ai biết giá trị đích thực của tình yêu? Nó không được chứng tỏ bởi sự ngang tàng, chiếm hữu và cái chết. Tình yêu không thể hiện ở sức mạnh cơ bắp hay bạo lực. Nó càng không phải sự độc đoán thành nô lệ, cũng không phải cứ ở bên nhau là yêu.

Chúng ta vẫn thường an ủi nhau bằng câu: “Cuộc sống không giống cuộc đời”. Lẽ nào chúng ta không sống mà đang diễn với nhau bằng những mặt nạ da người?

Ngẫm đời tự hỏi, chúng ta đang trôi trên dòng sông nào của cuộc đời? Miên man, vô định, đi tiếp hay dừng, lật đò hay lái đó có phải do ta quyết định hay không? Bến nào là bến bình yên?

Nguồn:  xaluan.com
Share this article :