.
Bài đăng mới
print this page

Sách của Thầy Thích Thông Lạc

Trưởng Lão Thích Thông Lạc
Sách hay chia sẻ, Phật pháp cho người hữu duyên. Bạn có thể download sách của Thầy Thích Thông Lạc theo các đường link dưới đây:



Và đây là bộ sưu tập (tạm thời) sách của Thầy Thích Thông Lạc mà tác giả Blog đã download từ các trang web trên, bạn có thể tải về: Click tại đây

Gợi ý: Bạn nên tải và đọc trước tác phẩm: 'Đường về xứ Phật'; 'Những lời gốc Phật dạy'; và 'Đạo đức làm Người'. Nếu bạn quan tâm đến Thiền nên tham khảo thêm: 'Trở về đạo Phật'

Bốn sự thật của loài Người

Khi nghiên cứu về đạo Phật, các nhà học giả phần đông ai cũng ra công tìm hiểu TỨ DIỆU ĐẾ. TỨ DIỆU ĐẾ là pháp môn đầu tiên của đức Phật, từ khi tu chứng đạo và đem pháp môn này ra dạy cho năm anh em Kiều Trần Như. Đó là chuyển pháp luân lần đầu tiên trong lịch sử của Phật giáo. Pháp môn này không có một tôn giáo nào trên hành tinh này có được. Ngài dám khẳng định về con người có bốn sự thật cần phải hiểu rõ. Nếu không hiểu rõ bốn sự thật này thì con người không bao giờ thoát ra mọi sự đau khổ của cuộc đời.

Vị minh sư Phật giáo

Người vô duyên không được gặp Phật Pháp, cuộc đời trôi theo dòng nước dục lạc uế trược thế gian, bảy nổi ba chìm, khổ đau vô tận, từ kiếp này chuyển sang kiếp khác không bao giờ dứt, như con kiến đi quanh vòng miệng lu.

Nhàm chán thế gian

Người tu sĩ là người bỏ đời đi tìm sự giải thoát trong đạo Phật. Nhưng mấy ai bỏ được đời, dù đang mặc chiếc áo tu sĩ, nhưng tâm đời còn đầy dẫy dục vọng, cho nên chắc chắc không thể nào tìm thấy sự giải thoát chân chính của đạo Phật. Có vào đạo thì cũng tìm danh lợi trong đạo mà thôi.

Mong manh và ngắn ngủi!

Hãy thử tưởng tượng đi chỉ 5 phút thôi thân thể này sẽ biến thành tro ngay lập tức trong lò thiêu, hoặc da thịt này sẽ sình thối, nứt nẽ chảy nước rồi rã ra với mùi hôi thối nực nồng.

Ở tuổi 40, tôi hiểu được rằng. ..

Ở tuổi 40, tôi hiểu được rằng, cuộc sống sẽ chẳng vì ai, sẽ chẳng vì những lời oán trách mà đi theo một quỹ đạo khác.

Lòng yêu thương

"Tất cả các pháp đều vô thường, một khi ta chết rồi chẳng còn gì là ta, là của ta nữa, dù ta có yêu thương tận cùng sự yêu thương hay hận thù, sự hận thù tận cùng sự hận thì nó có nghĩa lý gì nữa đâu. Thôi hết rồi! Phải không con?"

Bạn đang tìm hạnh phúc ở nơi nào xa vậy?

Sống ở đời ai cũng có phiền muộn, hàng ngày đều có, quan trọng nhất là bạn đối đãi nó ra sao. Phiền não ở ngay đó, nhưng nếu ta không tự tay nhặt lên thì đâu phải u sầu nhiều đến vậy?

Truyền thông – quảng cáo đang phá hoại cuộc sống của chúng ta như thế nào?

Cái vòng tròn luẩn quẩn: người dùng cần sản phẩm, các công ty sản phẩm cần tiền từ người dùng (Ảnh Steve Cutts)
Bạn biết quảng cáo nghĩa là gì không? Là như thế này: “Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ…”

Còn gì tuyệt hơn trong một buổi sáng ẩm ướt, nghe những ca khúc về mưa, nhâm nhi ly cafe nóng và hít hà mùi thơm béo ngậy của chiếc bánh bông lan nhân nho ngọt ngào. Không khí tuyệt vời đến nỗi chú chó con cũng nằm im lim dim cùng tôi hòa vào bản nhạc… Quả thật là một buổi sáng tuyệt vời và tôi không mong gì thêm nữa…

Đó, đó chính xác là quảng cáo, là nghệ thuật marketing, là truyền thông, là chính trị. Bất cứ khi nào người ta chỉ nói thứ cần nói, nói một phần của câu chuyện để đạt mục đích riêng, đó chính là truyền thông, là chính trị. Và tôi ghét cả hai thứ đó. Bởi vì chúng giấu đi toàn bộ sự thật để đạt được lợi ích cho một ai đó, một nhóm người nào đó. Chính trị thì để đạt lợi ích cho những người cầm quyền còn truyền thông thì nhằm kiếm lợi nhuận cho doanh nghiệp.

Sự thật thì thế này. Trời đang mưa, không khí vô cùng ẩm ướt khó chịu vì là mùa mưa bão. Và điều này khiến đa phần mọi người đều chán nản vì mùa mưa cũng là mùa buôn bán ế ẩm nhất năm, chưa tính tới vụ tháng cô hồn nữa. Tôi lại còn buồn hơn vì mới tối qua tôi nhận được một tin không vui. Tin này do khách quan và đã khiến cho một kế hoạch tôi mong chờ trở nên tan nát. Ngoài ra sự thực là ly cafe tôi đang uống đã nguội ngắt chẳng còn vị gì và chiếc bánh ngọt thì dở kinh lên được vì quá dư đường… Mọi thứ, sự thực về mọi thứ khi không được nói hết đều trở nên đẹp đẽ lộng lẫy. Đó là lý do tôi ghét truyền thông và quảng cáo.

Có lẽ phải xin lỗi trước những người bạn của tôi đang làm trong ngành này (khá nhiều), xin lỗi vì nói những thứ khiến các bạn không vui. Nhưng đối với tôi, quảng cáo (hay gọi chung là truyền thông) là những thứ bịp bợm, dối trá và phá hỏng cuộc sống này về mọi mặt.

– Trẻ em không uống sữa bò thì không thể cao lớn thông minh sao?
– Gia đình không nấu ăn bằng bột nêm gia vị thì sẽ không hạnh phúc được à?
– Tết nhất biếu ông bà thùng nước ngọt là đại gia đình mãn nguyện ư?
– Thanh niên uống lon nước tăng lực là đủ sức đánh nhau với mọi người cứu gái đẹp?
– Phụ nữ chỉ cần làn da trắng là có người yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên?
– Quan tâm cha mẹ chỉ cần biếu họ hộp sữa?
– Một chiếc xe đẹp là đủ để đưa 1 người đi tới thành công?
Các thương hiệu đã và đang “tẩy não” người tiêu dùng như thế nào? (Ảnh Steve Cutts)

Một mùi thơm đủ nói lên bản lĩnh đàn ông?

– Một ly cafe là đủ cho hoạt động sáng tạo? Uống một lon nước là sẽ có mọi bữa ăn ngon? ăn một cây kem là đủ để tỏa sáng?

Nhảm nhí, tất cả đều là nhảm nhí. Nhảm nhí đến phát rồ.

Quảng cáo ném thông tin vào tai mọi người, thật ra là ném rác – những thứ vô nghĩa, không giúp gì cho bạn chính là rác, rác tâm hồn thì lại càng nguy hiểm. Sao người ta không thể chịu nổi khi bị người khác ném rác vào mình nhưng lại thoải mái để cho truyền thông ném rác vào tâm trí bạn như vậy? Bạn không thấy nó đang phá hỏng mọi nếp sống, suy nghĩ của tất cả mọi người hay sao? Bạn không thấy nó đang phá hủy những giá trị cốt lõi và thậm chí phá hủy cả trái đất hay sao?

– Truyền thông nói sữa là cần thiết, bột giặt là cần thiết, mỳ tôm cần thiết, tóc mượt là cần thiết… tất cả mọi thứ đều cần đến chỉ có thế bạn mới có thể hạnh phúc. Sao truyền thông không nói thêm rằng phá rừng là cần thiết, bơm thuốc vào rau quả thịt là cần thiết, béo phì là cần thiết, cái vỏ bọc bên ngoài là cần thiết hơn cả nội tâm, giả dối là cần thiết và tranh đấu thi thố là cần thiết hơn cả?

– Không sách vở nào dạy người ta xấu cho bằng quảng cáo. Nó khiến người ta tin rằng cái vẻ ngoài là đủ để chinh phục mọi thứ, rằng những thứ hàng hóa mới là thứ định nghĩa con người, rằng người ta phải cao hơn nhau, phải trắng hơn nhau, phải hạnh phúc hơn nhau, phải xinh đẹp hơn nhau…

– Bạn có thấy phim quảng cáo cực thu hút trẻ em không? Vì chỉ có trẻ em mới tin được quảng cáo, ấy thế mà không ít người lớn hiện nay cũng chẳng khác gì trẻ nhỏ, họ quá bị quảng cáo thu hút, quá tin vào nó và góp phần tạo nên một chủ nghĩa toàn cầu: chủ nghĩa tiêu dùng- thứ chủ nghĩa hủy hoại môi trường, phá hỏng mọi giá trị về tinh thần mà chỉ hướng người ta đến với vật chất.

– Bạn thường xuyên để con bạn tiếp xúc với phim quảng cáo, thì đừng ngạc nhiên khi chúng đòi hỏi thứ này, xin xỏ thứ nọ, thậm chí là những thứ không cần thiết. Đừng ngạc nhiên nếu chúng tủi thân khi thua kém bạn bè một cái điện thoại, một cái đồng hồ hay có khi là một bịch bánh snack (nếu con bạn còn nhỏ). Đừng ngạc nhiên khi chúng bắt đầu quá quan tâm tới lớp vỏ bọc hơn là thực chất. Đừng ngạc nhiên khi chúng thấy bản thân không cần cố gắng điều gì ngoài việc cố gắng có tiền để mua sắm, mua sắm chiếc xe mang lại cho chúng bản lĩnh, mua sắm lọ nước hoa mang lại cho chúng vẻ nam tính, mua sắm một chai bia để mang lại cho chúng “đẳng cấp”… Đừng ngạc nhiên khi bọn trẻ bắt đầu trở nên sống như phim quảng cáo.

– Quảng cáo, hay truyền thông đang định nghĩa lại mọi sự hiểu biết của con người, không phải dựa trên kiến thức khoa học, mà chỉ dựa trên lợi nhuận. Nó nói rằng nên uống cái này, nên ăn cái kia, nên mua cái nọ… vì những thứ đó mang lại cho bạn cuộc sống như mong đợi. Không đâu nhé, tôi dám khẳng định với bạn không đứa trẻ nào tự tin hơn khi mặc chiếc áo trắng hơn, với những đứa trẻ ngây thơ mọi màu trắng là như nhau, cảm xúc mới là quan trọng nhưng phụ huynh lại khác, họ lại cho rằng áo con họ trắng hơn thì cảm xúc mới tốt hơn. Tôi dám cá không có một loại nước uống nào lại cho bạn sức mạnh để làm việc tốt này, cứu người nọ, đánh người xấu kia. Cũng như không có một loại hạt nêm thần kì nào biến bữa ăn của bạn thành kiểu mẫu, biến bạn thành một người vợ người mẹ hoàn hảo được. Liệu có loại dầu gội sữa tắm nào khiến bạn được người khác yêu ngay từ cái hít đầu tiên, cái nhìn đầu tiên? Trên đời có loại sữa nào biến con bạn thành siêu nhân trừ gian diệt ác, biến nó thành to lớn và thông minh ngời ngời? Có loại sữa nào thật sự giúp bạn đẻ con đẹp xinh và thông minh từ trong bụng? Có loại thuốc nào giúp giảm cân nhanh chóng mà không cần thể dục hay ăn uống hợp lý? Tôi hứa với bạn chẳng có loại sản phẩm nào thần thông như thế cả. Ít nhất trên phương diện khoa học điều đó là không thể.
Nhiều doanh nghiệp, tổ chức luôn khoe khoang rằng người lao động mới là cốt lõi, thế nhưng thực tế câu chuyện đâu có như vậy, tình trạng bóc lột xảy ra khắp mọi nơi. (Ảnh Steve Cutts)

– Bạn biết tại sao những người làm truyền thông, quảng cáo lại được lương thưởng rất hậu không? Vì họ giúp doanh nghiệp bán được những thứ vô nghĩa. Hãy tưởng tượng về nước uống, Nước mưa nước suối nước ao hồ… luôn có sẵn cho mọi người đun lên uống. Nhưng quảng cáo nói rằng bạn phải uống nước tinh khiết đóng trong chai để khỏe mạnh. Thế rồi hàng vạn người bỏ tiền ra mua nước để uống và doanh nghiệp chỉ cần mang máy móc ra ao hồ, lấy nước có sẵn, bỏ dô một đống hóa chất và đóng chai bán cho bạn. Họ giàu to thì dĩ nhiên người giúp họ giàu to cũng sẽ được trả công rất hậu. Những người làm quảng cáo thường giàu vì họ có khả năng nói dối, có khả năng bẻ cong sự thật cho hợp với thị hiếu mọi người. Đó là điều không phải ai cũng làm được. Nên những người càng cao tay ngành quảng cáo thì có lẽ, khả năng nói dối, nói lách của họ càng cao siêu.

– Tôi từng học ngành quảng cáo, tôi theo khóa chuyên viên quảng cáo nhưng đã bỏ dở giữa chừng vì quá chán nản và vì không chịu nổi những thuật ngữ cao siêu “tâm lý khách hàng” “khách hàng mục tiêu” “khách hàng tiềm năng” “thị trường xanh thị trường đỏ” “sự thật ngầm hiểu” vân vân Có thể nói tôi quá mệt mỏi với việc được dạy phải đào sâu vào tâm tư suy nghĩ của người khác không phải để giúp họ điều gì mà là giúp doanh nghiệp bán hàng, giúp công ty tăng lợi nhuận. Hết! Tôi đã cố gắng học lại 2 lần nhưng vẫn không hoàn thành nổi khóa học chuyên viên QC chỉ kéo dài 3 tháng. Lúc đó tôi còn tự nghĩ rằng bản thân kém cỏi, thậm chí có lúc còn thất vọng vì không còn hứng thú với môn học mình từng thích nhất. Nhưng giờ thì mọi sự đã rõ ràng, sự quan tâm của tôi không phải là chủ nghĩa vật chất, chủ nghĩa tiêu dùng. Nếu như mọi người đều như thế, tôi sẽ không như thế. Tôi không thể giống mọi người và cũng chẳng việc gì tôi phải giống mọi người. Đó chính là một cánh cửa dẫn tôi tới cuôc sống tự do – điều mà mọi người đều mong mỏi. Qua câu nói của Osho hãy nghĩ về điều này “Để đánh giá một người tiến hóa đến đâu, hãy nhìn xem thứ họ quan tâm nhất là gì: vật chất, tinh thần, tâm linh”. Tôi không dám nhận mình là người tiến hóa xa hơn ai, nhưng với đa phần mọi người quay cuồng mua sắm thì e đúng là như vậy.

– Khi mọi người đi làm, tôi đi chơi, du lịch đây đó, mẹ tôi mắng tôi là kẻ ham chơi. Khi mọi người đi học lên cao tôi âm thầm đi làm những gì mình thích và họ nghĩ tôi là kẻ thất bại. Khi mọi người học ra và quay cuồng kiếm việc thì tôi lại sống nhởn nhơ với những cv tự mình tạo ra. Khi mọi người ao ước những cv tôi đang có thì tôi lại không còn hứng thú với chúng nữa. Khi mọi người hứng thú với vật chất thì tôi lại hứng thú với tâm linh và về những sứ mệnh cuộc đời. Khi bạn bè rủ đi hát hò tôi thích đọc sách hay ở một mình còn hơn. Khi họ lấy chồng sinh con và nhắc nhở tôi cũng nên như vậy tôi lại thấy điều đó quá là không cần thiết trong đời mình… Tôi chẳng bao giờ sống cùng nhịp điệu với đa phần mọi người ngoài kia, họ cho rằng tôi đang lạc điệu còn tôi thì thấy cả thế giới thật sai lầm.

– Tôi nhìn mọi đoạn phim quảng cáo với sự bực bội. Tôi đọc mọi bài viết nhảm nhí sống nhờ quảng cáo mà mệt mỏi. May mắn ở chỗ tôi hiểu và tôi không quan tâm còn đa phần mọi người rất quan tâm nhưng lại không hiểu và vì thế cuộc sống của họ bị rối loạn. Bạn thấy không vấn đề khi nhìn một cái sân khấu chi chít những thương hiệu, nhãn hàng. Bạn không ngứa mắt sao? Sao có thể nghe nhạc trong sự tra tấn mắt như thế? Bạn không thấy những chiếc ly in logo đang đồng loạt quay mặt về màn hình trong những cảnh giám khảo nhận xét các cuộc thi? Bạn không thấy chán nản mệt mỏi khi đọc tin tức toàn cướp-hiếp-giết – những tin tức được dùng để lôi kéo tiền quảng cáo vì lôi kéo được sự quan tâm ngớ ngẩn của bạn? Tôi nói với bạn, bỏ tin tức đi, không đọc gì trong 1 tuần thôi và dùng thời gian để làm những việc thật sự quan trọng, và rồi mỗi ngày của bạn sẽ hạnh phúc lên trông thấy. Hãy thử đi.
Đằng sau những sản phẩm đắt tiền thu hút nhiều người dùng là sự bóc lột nặng nề với người lao động. (Ảnh Steve Cutts)

– Bạn trách xã hội đánh giá bạn qua vẻ bề ngoài. Bạn trách cuộc sống thiên vị khi cho những người khác được mọi thứ còn bạn thì không? Bạn chán nản khi cuộc sống không cho bạn những gì xã hội muốn? Trách mọi thứ ngày càng trở nên giả dối và trách những thứ vật chất đang ngày càng tạo nên bản tính xấu xí của con người? Đừng trách gì ai hết một khi bạn còn là tín đồ của chủ nghĩa tiêu dùng và con nghiện truyền thông. Chính bạn đang nuôi dưỡng cái chủ nghĩa đó thì hãy cam chịu sự thống trị của nó.

– Ngành truyền thông, bao gồm quảng cáo chính là tay sai của chủ nghĩa tiêu dùng đang điều khiển bạn, không chỉ điều khiển hành động mà còn điều khiển cả tâm trí, nhận thức và tư duy nữa.

Như mọi thứ chủ nghĩa đang tồn tại, tôi ghét mọi thứ chủ nghĩa đang tồn tại và ghét hơn nữa bọn tay sai của chúng!

Nguồn: phituyet.com
Xem thêm: Chủ nghĩa tiêu dùng: “Người tiêu dùng chỉ là một lũ đần độn”10 Cuốn sách về nghệ thuật quảng cáo: Trở thành phù thủy quảng cáo bán hàng đỉnh cao

"Tôi từng theo học chuyên ngành marketing rồi sau đó học tiếp lên Chuyên viên quảng cáo nhưng không thể hoàn thành khóa học vì không còn chút hứng thú với những môn học ấy, nếu như không muốn nói là chán nản và thất vọng.

Lý do à? Chúng tôi được dạy những cách thức để đi sâu vào trong tâm trí của người tiêu dùng, vào từng ngóc ngách tư duy, suy nghĩ, quan điểm, thói quen của họ chỉ nhằm một mục đích: bán hàng, nghĩa là thu về lợi nhuận cho đám người giàu có đang phung phí tài nguyên trái đất một cách vô tội vạ không cần thiết và lợi nhuận ấy thu từ đâu? Từ túi người tiêu dùng, nói toẹt ra theo cách phổ thông nhất: lấy tiền trong túi đám đông nhét vào ví các công ty tập đoàn giàu có…


Quảng cáo, truyền thông, PR, marketing… những thứ ấy, tất cả chỉ đều là công cụ của chủ nghĩa tiêu dùng – thứ chủ nghĩa vô hình nhưng tác động mạnh mẽ nhất và phá huỷ đời sống nhân loại nhiều nhất."



Ai quan tâm đến trái đất này chứ? Bởi không thể dừng việc thu lợi nhuận lại được! Vậy sao phải bảo vệ nó? (Ảnh Steve Cutts)

Bi kịch của tư duy Việt Nam!

“Cả nước ngủ mê, tiếng thở như sấm, mà bác đứng ngoài muôn dặm, kêu gào hò hét, có được công hiệu là bao nhiêu, tất phải có người ở trong gõ trán xách tai người ta mà đánh thức dậy, thì họa chăng lòng người mới không đến nổi chết hết. Nay tôi về trong nước đóng vai Mã Chí Nê. Còn Bác ở ngoài làm Gia Lý Ba Đích, chia ra làm hai đường mà đều đi tới, chúng ta lấy cái chết thề cùng nhau cho có thủy có chung”.

Một tính cách của người. ..Ta!?

Phải chăng dường như mỗi dân tộc đều có một số phận riêng, mà chính văn hóa và tính cách của họ đã tạo nên số phận riêng ấy.

The Lie We Live - Xem, suy ngẫm!



Và dưới đây là bản Phụ đề tiếng Việt - Vietsub:

Vào lúc này, bạn đã có thể đang ở bất cứ nơi đâu, làm bất cứ điều gì.

Thay vào đó, bạn lại đang ngồi một mình trước màn hình

Vậy điều gì đã ngăn cản chúng ta làm những gì mình muốn? ở những nơi mình muốn?

Ngày qua ngày bạn thức dậy ở cùng một nơi, đi theo một lối mòn

và sống những ngày chẳng khác gì hôm qua bạn đã sống

Và chưa bao giờ bạn được trải nghiệm cảm giác mỗi ngày bạn sống là một cuộc phiêu lưu mới lạ

Theo cách mà thế giới đổi thay

Trước khi cuộc đời bạn trở thành chuỗi ngày mất thời gian vô nghĩa,

hãy sắp xếp lịch trình, lên kế hoạch cho những ngày phía trước.

Vậy đây có được xem như là đã trưởng thành? Được tự do? Liệu chúng ta có thật sư tự do?

Thức ăn

Nguồn nước

Đất đai

Là những yếu tố vô cũng thiết yếu cho cuộc sống được sở hữu hoàn toàn bởi các tập đoàn...

Hoàn toàn không có thức ăn trên cây

không có nước sạch ở những dòng suối

và hay đất đai để ta xây nhà.

Nếu thử và lấy hết đi những gì trái đất cho ta, kết cục sẽ là chúng ta bị cô lập.

Vì vậy, hãy làm theo những quy luật của thiên nhiên.

Chúng ta ngồi đó, khám phá thế giới qua cuốn sách giáo khoa

Suốt những năm ta chỉ ngồi yên và thốt ra những điều ta đã nói

Các môn học chỉ được kiểm tra, đánh giá trong các phòng học, phòng thí nghiệm.

Đứng lên không có nghĩa là tạo nên sự khác biệt, hãy đứng lên để ngăn sự đổi khác

Hãy đủ thông minh để làm công việc của bạn chứ đừng hỏi rằng tại sao mình phải làm việc này.

Và vì vậy chúng ta làm việc và làm việc, không còn thời gian nào khác ngoài công việc.

cho đến một ngày chúng ta nhận ra rằng đã quá già để làm công việc đó.

và thực tại là đây khi chúng ta dần chết đi

Và thế hệ tương lai sẽ thế chỗ chúng ta trong trò chơi “tử thần” này.

Đối với chúng ta con đường ta đi là độc nhất,

nhưng chung quy lại, chúng ta chẳng là gì so với nhiên liệu

Nhiên liệu điều khiển những kẻ thống trị

Những kẻ thống trị giấu mặt đằng sau cái mác của các tập đoàn

Đây là thế giới của họ

và nguồn tài nguyên lớn nhất của họ không phải là vật chất

mà đó là chính chúng ta

Chúng ta xây dựng cho họ các thành phố, vận hành máy móc của họ,

chiến đấu cho các cuộc chiến tranh của họ

Vậy mà sau tất cả tiền bạc không phải là thứ họ hướng tới,

Cái họ hướng tới chính là quyền lực.

Tiền bạc chỉ đơn giản là công cụ họ sử dụng để điều khiển chúng ta

Những mảnh giấy vô dụng mà chúng ta dựa vào để nuôi sống,

để vận hành,

để giải trí cho chúng ta

Họ trả tiền cho chúng ta và ngược lại chúng ta trao cho họ cả thế giới

Nơi từng là lá phổi xanh tạo không khí trong lành, giờ đã bị các nhà máy làm cho ô nhiễm

Nơi từng cung cấp nước cho ta, thì giờ lại tràn ngập thứ chất thải độc hại

Nơi những con thú chạy nhảy tự do, giờ đã trở thành những trang trại công nghiệp

nơi nhân giống và giết thịt không ngừng để thỏa mãn nhu cầu của chúng ta

Hơn 1 tỷ người trên thế giới đang bị chết đói dù chúng ta đang có đủ thức ăn cho tất cả mọi người

Tất cả thức ăn đó đi đâu hết?

70% các loại hạt mà chúng ta trồng ra được sử dụng để vỗ béo cho vật nuôi thương phẩm

Vậy tại sao không cứu những người đang chết đói?

Bởi bạn không thể dừng việc thu lợi nhuận lại.

Chúng ta giống như một dịch bệnh quét qua trái đất,

cuốn đi môi trường sống của chính chúng ta

Ta nhìn thấy mọi thứ đều có thế bán, đều có thể sở hữu được

Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra khi chúng ta làm ô nhiễm dòng sông cuối cùng?

Đầu độc hơi thở cuối cùng của không khí?

Khi không có dầu cho những chiếc xe tải mang thức ăn đến với chúng ta?

Khi chúng ta nhận ra rằng, tiền đâu thể ăn được,

tiền đâu có giá trị đối với chúng ta?

Chúng ta không phá hủy hành tinh này. Mà chúng ta đang phá hủy tất cả sự sống tồn tại trên hành tinh ấy

Mỗi năm có hàng nghìn giống loài bị tuyệt chủng

và thời gian vẫn trôi ngoài kia trước khi chúng ta tiếp tục

Nếu bạn sống ở châu Mỹ, có đến 41% bạn sẽ mắc ung thư

Cứ 3 người Mỹ sẽ lại có 1 người chết vì bệnh tim.

Chúng ta uống những đơn thuốc nhằm giải quyết những căn bệnh này,

nhưng chăm sóc y tế lại chính là một trong ba nguyên nhân dẫn đến cái chết chỉ sau bệnh ung thư và bệnh tim.

Chúng ta vẫn nói rằng chỉ cần ném tiền cho các nhà khoa học,

họ sẽ nghiên cứu ra các loại thuốc để diệt trừ những căn bệnh này và mọi chuyện sẽ được giải quyết.

Nhưng các công ty thuốc và hội đồng nghiên cứu về ung thu lại dựa vào nỗi đau của chúng ta để kiếm lời.

Chúng ta nghĩ rằng mình đang sử dụng một phương pháp cứu chữa,

nhưng thực chất là ta đang quên dần nguyên nhân gây ra các bệnh đó

Cơ thể chúng ta là một sản phẩm của những thứ ta tiêu thụ

và thức ăn ta ăn được tạo ra nhằm cung cấp lợi nhuận cho nó

Chúng ta lấp đầy cơ thể mình với các chất hóa học độc hại

Các cơ quan của động vật thì bị nhiễm khuẩn bởi các loại thuốc và bệnh dịch

Nhưng chúng ta lại không nhìn thấy được những điều đó

Bởi bên truyền thông, một lĩnh vực được sở hữu bởi các tập đoàn muốn giấu chúng đi.

Xung quanh ta giờ chỉ toàn là những điều ảo tưởng được hư cấu lên thành sự thật.

Cũng thật là hài hước khi con người vẫn nghĩ trái đất là trung tâm của vũ tru

mà sau đó, chính chúng ta lại cho rằng mình là trung tâm của hành tinh này

Chúng ta tìm ra công nghệ và khẳng định rằng con người là thông minh nhất

Nhưng liệu máy tính, xe hơi và các nhà máy có thực sự thể hiện được độ thông minh của chúng ta?

Hay chúng chỉ thể hiện chúng ta đã trở nên lười biếng đến mức nào.

Chúng ta đeo vào cái mặt nạ văn minh,

nhưng khi gỡ xuống, ta đã biến thành thứ gì?

Chúng ta đã quên rằng chỉ trong vòng 100 năm qua chúng ta đã cho phép những người phụ nữ quyền bầu cử,

cho phép người da màu được sống một cách công bằng

chúng ta hành động như thể chúng ta là người quá hiểu biết và đó là thứ chúng ta thất bại khi nhận ra.

chúng ta đi xuống phố và lờ đi tất cả những điều nhỏ nhặt.

Những đôi mắt nhìn chòng chọc, những câu chuyện họ chia sẻ

xem mọi thứ làm nền cho cái “tôi” của mình

Có lẽ chúng ta không cảm thấy sợ sự cô đơn

rằng chúng là là một phần của một bức tranh lớn hơn

nhưng chúng ta đã thất bại trong việc tạo mối liên kết

Chúng ta giết mổ lợn,

bò,


những con vật đó là những người xa lạ từ vùng đất khác

chứ không phải những người hàng xóm gắn bó của ta

như chó hay mèo,

những con vật mà chúng ta yêu thương và thấu hiểu.

Chúng ta gọi những con vật khác là những kẻ ngu ngốc để biện minh cho hành động của chúng ta

Nhưng có phải chăng sự giết mổ đơn thuần chỉ là vì chúng ta có thể,

vì chúng ta luôn làm như vậy và khiến nó trở thành chuyện thường?

hay điều đó thể hiện rằng chúng ta học hỏi được ít như thế nào

và chúng ta thích tiếp tục hành động xâm lấn nguyên thủy

hơn là suy nghĩ và đồng cảm.

Một ngày nào đó, cảm giác mà chúng ta gọi là cuộc sống sẽ rời bỏ chúng ta.

Cơ thể của chúng ta sẽ mục rữa, những giá trị của chúng ta sẽ trở thành hồi ức.

Hành động của ngày hôm qua là tất cả những gì còn sót lại.

Cái chết luôn luôn rình rập quanh ta,

cho đến khi nó dường như xa rời khỏi cuộc sống thực tại.

Chúng ta sống trong một thế giới đang trên bờ vực của sự sụp đổ.

Chiến tranh trong tương lai sẽ không có kẻ chiến thắng,

bạo lực sẽ không bao giờ là cách giải quyết,

nó sẽ phá hủy mọi giải pháp cuối cùng

Nếu nhìn vào tận cùng những tham vọng của chúng ta,

chúng ta sẽ nhìn thấy những giấc mơ không mấy khác biệt.

Chúng ta đều có cùng chung một đích đến

Niềm hạnh phúc.

Chúng ta đập tan tành thế giới để tìm kiếm niềm vui mà không quan tâm gì khác ngoài bản thân chúng ta.

Rất nhiều những người hạnh phúc nhất lại là những người sở hữu ít nhất

còn chúng ta có thật sự hạnh phúc với những chiếc iPhones, những ngôi biệt thự hay những siêu xe?

Chúng ta đang dần trở nên xa lạ

Thần tượng những người mà chúng ta chưa bao giờ gặp.

Chúng ta chứng kiến những điều phi thường trên màn hình

nhưng chứng kiến những điều tầm thường ở khắp mọi nơi.

Chúng ta chờ đợi ai đó mang lại cho ta sự thay đổi

nhưng không nghĩ rằng sẽ tự thay đổi bản thân.

Những cuộc bầu cử tổng thống cũng như việc tung một đồng tiền xu có hai mặt.

chúng ta chọn mặt mà chúng ta muốn và mắc lừa bởi sự lựa chọn,

sự thay đổi được tạo ra

Nhưng thế giới thì vẫn như cũ.

Chúng ta thất vọng khi nhận ra những nhà chính trị không cứu giúp được chúng ta,

họ phục vụ những người đã giúp cho họ có được quyền lực mà thôi.

Chúng ta cần những thủ lĩnh, chứ không phải là những nhà chính trị.

Nhưng trong thế giới của những người chỉ biết bắt chước theo,

chúng ta quên mất dẫn đường cho bản thân.

Đừng chờ đợi sự thay đổi mà hãy thay đổi theo cách bạn muốn.

Trước đây, chúng ta không làm điều này bằng việc chỉ ngồi ì một chỗ,

Cuộc chiến sinh tồn của loài người không phải bởi chúng ta là kẻ nhanh nhất hay mạnh nhất

mà bởi chúng ta đã sát cánh cùng nhau.

Chúng ta đã từng lão luyện với hành động giết chóc

Bây giờ hãy cùng nắm giữ niềm vui cho cuộc sống.

Đó không phải là việc cứu lấy hành tinh này.

Trái đất sẽ vẫn ở đó cho dù chúng ta có tồn tại hay không.

Trái đất đã tồn tại hàng tỉ năm,

con người may mắn lắm thì sống được 80 năm.

Thời gian của chúng ta chỉ thoáng qua,

nhưng sự ảnh hưởng của ta là mãi mãi.

Tôi đã thường ước rằng tôi được sống ở thời đại trước khi có máy tính,

khi mà chúng ta không có những tấm màn hình vi tính làm sao lãng.

Nhưng tôi nhận ra rằng có một lý do mà tại sao đây chính là thời điểm mà tôi muốn được sống nhất.

Bởi vì giờ đây, chúng ta có một cơ hội đặc biệt mà trước kia chưa từng có, đó là Internet

Internet cho chúng ta khả năng gửi đi một thông điệp và nhận được hàng triệu phản hồi trên khắp thế giới

Khi chúng ta còn có thể, chúng ta phải sử dụng những máy vi tính để mang chúng ta lại gần nhau,

hơn là đẩy chúng ta ra xa hơn.

Trở nên tốt đẹp hơn hay tồi tệ hơn,

thế hệ chúng ta sẽ quyết định cuộc sống tương lai trên hành tinh này.

Chúng ta có thể tiếp tục phụng sự hệ thống của sự hủy diệt

cho đến khi không còn ký ức nào về sự tồn tại của chúng ta nữa.

Hoặc là chúng ta có thể thức dậy.

Nhận ra rằng chúng ta không hề tiến lên mà thậm chí còn tụt hậu.

Chúng ta chỉ có màn hình vi tính trước mặt

vì vậy chúng ta không nhìn thấy nơi nào mà chúng ta đang dẫn đầu.

Thời khắc hiện tại là mỗi bước đi,

mỗi nhịp thở

và mỗi cái chết dẫn đến.

Chúng ta là những đại diện của những người đi trước.

Và bây giờ đến lượt chúng ta.

Bạn có thể chọn cách tự tạo ra con đường mòn cho mình

hoặc đi theo vô số những con đường mà những người khác đã chọn.

cuộc sống không phải là một bộ phim. kịch bản vẫn chưa được viết ra,

và chúng ta là những người viết ra nó.

đây là câu chuyện của bạn,

là câu chuyện của chúng,

và là câu chuyện của chính chúng ta

A film by SpencerCathcart
(Vietsub bởi CommunityEnglish Club)

Cái gì là của. ..Ta?

Xin các bạn vui lòng đọc lại bài kinh số 62 "Đại Kinh Giáo Giới La Hầu La (Maha-Rahulovadasuttam) trong kinh Trung Bộ thuộc tạng kinh Nikaya:

Nhân quả phải trả!

Hỏi: Kính thưa Thầy! Ở kế nhà con có bà lão tuổi cao, sức yếu thế mà ngày nào cũng phải đi bán vé số lo cho hai cháu đi học. Thằng con trai cầu tự của bà cũng chính là cha của hai đứa bé, suốt ngày ăn chơi, rượu chè, cờ bạc về nhà kiếm chuyện đập phá đồ đạc. Đòi tiền bà như là món nợ tiền kiếp. Lúc ở nhà con thường qua lại nói chuyện với bà. Bà mến con lắm. Nhìn tình cảnh của bà mà con động lòng thương. Con muốn nói lời nào đó an ủi bà, giúp bà vui vẻ trả nghiệp, vượt qua đau khổ mà suy nghĩ mãi không ra. Thầy có thể giúp con không?

Đạo và Đời

Hỏi: Kính thưa Thầy! Có phải đường đời và đường đạo là hai ngả cách ngăn không sao dung hòa được phải không thưa Thầy? Con thường nghe người ta nói: Khi một người thành công trên đường đời thì không thành công trên đường đạo. Có phải vậy không?

Thân kiến

Hỏi: Kính bạch Thầy! Thân kiến là gì? Có phải là những kiến chấp về thân, coi trọng cái thân không? Có phải nó làm cho mình giảm nghị lực để chiến thắng mọi khó khăn, mọi hoàn cảnh về thời tiết bệnh hoạn? Rồi nó luận tu pháp này dễ hơn, khỏe hơn (vô vi, yoga) để mình xa dần pháp môn chân chánh của đạo Phật? Nếu vậy, muốn phá được thân kiến phải tu tập những gì để có sức tự chủ, con cúi xin Thầy giúp chúng con thoát khỏi hoặc ngăn ngừa những sai lầm!
Diệu Tâm vấn đạo