.

Mắc nợ cuộc đời

Điều tôi sợ nhất không phải là cái chết, mà sợ nhất là tôi chưa kịp nói hết những điều muốn nói trước khi tôi qua đời.

Càng sống, tôi càng nhận ra một điều: nếu tìm cách sống sao cho hài lòng tất cả mọi người thì ta sẽ bị đi vào cái vòng luẩn quẩn và không lối thoát. Căn bệnh nặng nhất của tâm trí là suy nghĩ quá nhiều về người khác. Vì không ai có thể chui vào đầu người khác để biết được họ đang nghĩ gì để mà làm hài lòng người khác. Bởi thế, hãy yêu vài người, tin vài người và cố gắng đừng làm hại tới ai. Hãy nói những lời nâng đỡ người khác.

Cố gắng làm hết mình cho công việc, rồi sẽ đến lúc kết quả tốt đẹp ùa tới. Với tôi, cuộc sống là một quá trình học tập, hết học ở trường học rồi đến học ở trường đời. Học, học và học…

Có lúc, những chuyện buồn trong quá khứ cứ ào ạt tuôn chảy trong đầu óc khiến cho ta vô cùng đau khổ. Con người ta chết đi là để hóa giải cái kiếp người ngắn ngủi này, để những đau buồn và mất mát không đeo bám người ta mãi mãi. “Anh nằm xuống cho hận thù vào lãng quên”, “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai vươn hình hài lớn dậy. Ôi cát bụi tuyệt vời, mặt trời soi một kiếp rong chơi. Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi…” (Trịnh Công Sơn).

Điều tôi sợ nhất không phải là cái chết, mà sợ nhất là tôi chưa kịp nói hết những điều muốn nói trước khi tôi qua đời. Càng sống, tôi thấy mình mắc nợ cuộc đời này càng nhiều.
Theo Ngôi sao


….Trong hành trình cuộc đời, cũng có lúc ta phải dừng lại và tự đặt cho mình những câu hỏi: Đâu là ý nghĩa của cuộc sống? Sống để làm gì?.. Chưa trả lời được cho câu hỏi về sự sống, ta đã phải đối diện với một vấn đề khác còn oan nghiệt hơn. Đó là bệnh tật và cái chết.

Đôi lúc ranh giới giữa sống và chết bỗng trở nên mong manh quá đỗi. Có những người gần gũi với chúng ta, mới ngày hôm qua hãy còn là một con người sống động và đầy năng lực, hôm nay đã là một cái xác lạnh ngắt vô hồn trong mộ hay trên giàn hỏa thiêu…

Có người quan niệm rằng con người được sinh ra là để hướng về cái chết. Bước qua mỗi ngày sống, người ta tiến gần đến với cái chết của mình hơn.

Người khác thì lại cho rằng con người chỉ thuần là vật chất, chết là hết chuyện.

Ta cố vùng vẫy để tự ban cho cuộc đời mình một ý nghĩa, để khoát cho mình ánh vinh quang của những người có địa vị, tạo dựng cuộc đời mình trong tiền tài, danh vọng…bằng mọi chiêu thức, thủ đoạn… Để rồi đến một lúc nào đó, ngỡ ngàng nhận ra rằng tất cả những điều ấy chỉ là những thứ bên ngoài mà mình đã cố công để tô điểm cho mình. Còn chính mình thì vẫn cứ là một vấn đề càng lúc càng bí ẩn….

Cuộc sống sao trôi nhanh quá, mới ngày nào đó thôi mà đã là hôm nay…
Theo csvtsnt.ning.com
Share this article :